Skip navigation

Một câu hỏi được đặt ra “Bạn thấy nhạc cổ điển thế nào?”. Bản thân bạn khi được đặt câu hỏi này bạn sẽ trả lời thế nào? Bài viết này tác giả chỉ mong muốn người nghe có thế mở rộng cửa trong lòng một tí để cho một người khách phương tây có vẻ hơi xa lạ và khó hiểu này vào.

Quan điểm về âm nhạc cổ điển gây ra rất nhiều tranh cãi trong giới bình dân lẫn trong giới chuyên môn. Những nhà chuyên môn, họ cho rằng âm nhạc cổ điển rất chọn lọc người nghe. Vì sao ư? Vì nó đòi hỏi người nghe phải có một kiến thức âm nhạc cơ bản một sở thích và một tí năng khiếu. Âm nhạc cổ điển không thể biễu diễn đại trà không thể thưởng thức một cách qua quít và nó không phải là một lọai nhạc dùng để giải trí. Khi bạn muốn nghe nó bạn phải đến những chambre music hay những nhà hát lớn trực tiếp ngồi nghe. Bạn phải trực tiếp cho màng nhĩ của mình tiếp xúc trực tiếp với những âm thanh mà những nhạc cụ được phát ra,bạn phải nhìn thấy được những nét mặt của người chơi hay của người nhạc trưởng,bạn phải bị cuốn theo những cảm xúc của giai điệu tình cảm của tác giả … Tất cả những thứ ấy tạo cho bạn một cảm giác thất khó tả mà bạn không nhận ra khi âm nhạc bắt đầu vang lên trong khán phòng. Và rồi khi tác phẩm kết thúc bạn tiếc nuối nhưng bạn lại cảm thấy thỏai mãn với những gì mình được nghe một cảm xúc bật ra trong bạn và bạn vỗ tay không ngừng vẻ mặt bạn rạng rỡ như vừa khám phá một điều bất ngờ trong cuộc sống này. Chính vì nó quá tuyệt vời như vậy nó đòi hỏi sự làm việc không mệt mỏi của những nghệ sĩ cả về tình cảm và kỹ thuật chơi. Không chỉ thế những tác phẩm cổ điển rất hòan thiện về logic đó chính là sự sáng tạo của nhũng con người tài hoa bác học. Vì vậy nó phải được trên tất cả những thứ âm nhạc khác. Đó là lý do họ đưa ra. Tuy nhiên cũng có tất nhiều người nghĩ rằng âm nhạc là tài sản chung của tất cả mọi người ai cũng có quyền đựơc thưởng thức và không có sự phân biệt “giai cấp”trong đối tượng được thưởng thức âm nhạc.

Còn những bình dân họ nghĩ sao về nhạc cổ điển? Họ nghĩa rằng người ta nói đó là nhạc cổ điển nhạc “bác học” họ không có đủ trình độ để nghe. Nó quá khó hiểu khó đi vào trái tim và cảm xúc của họ. Họ chấp nhận nó theo cách máy móc và không bao giờ thử, quan niệm đó ăn sâu vào tâm trí họ. Và với một cái giá quá đắt để đi nghe hòa nhạc. Thế là một cái hố ngày càng được đào sâu thêm ngăn cách họ đến với nhạc cổ điển. Khỏang cách về “giai cấp” tự hình thành thêm. Đa số nghĩ đến nhạc cổ điển như những lời ru mang đến giấc ngủ cho họ.

Hai chữ”bác học” dù trên hai quan điểm khác nhau. Một theo đúng nghĩa của nó mang tính chất cao cấp và khó gần gũi. Một nghĩa theo sự mỉa mai.

Nhưng bạn có biết không âm nhạc cổ điển đi sâu vào cuộc sống của chúng ta hằng ngày mà chúng ta không nhận ra. Đa số những đọan nhạc trong những bộ phim họat hình Walt Disney đều có nguồn gốc từ nhạc cổ điển. Trong bộ phim “the sleeping beaty”, tất cả nhạc nền đều được lấy từ vở ballet “the sleeping beaty” của Tchaikovsky, ngòai ra trong một số phim khac có những trích đọan các sonate hay concerto của các nhạc gia nổi tiếng như Beethoven, Mozart, Brahms, Bach hay “The swan lake”, “The seasons”(opus37b) của Tchaikovsky hay “Four seasons” của Vivaldi. Hãng Walt Disney cũng tung ra một đĩa nhạc mgang tên “FANTASIA 2000” với 17 chương. Đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa hình ảnh họat hình và các tác phẩm của nhạc cổ điển như “Symphony No.5” của Beethoven với điệu nhảy linh họat của đàn bướm hay “Piano Concerto No.2, Allergo, Opus 102” của Dmitri Shostakovich với câu chuyện cảm động của vịt Donal đã cứu thế giới lòai vật thóat khỏi trận lụt hay một đọan rất vui nhộn “Rhapsody in blue” của George Gershwin với những chú hồng hạc thật dễ thương… Không những thế nhạc cổ điển còn có mặt trong những bộ phim tình cảm lãng mạn của Hàn Quốc như phim “Bản tình ca mùa đông” với bài “13 jours en France” hay “Hương mùa hè” với bài Serenade của Schubert. Tác phẩm được phim Hàn Quốc ưa chuộng nhất là “romance d’amour”… Không chỉ ở nước ngòai nhạc cổ điển mới được sử dụng nhiều đến thế, cả ở Việt Nam cũng vậy. Trong các đọan quảng cáo hay nhạc hiệu của các chương trình trên tivi. Nhạc sĩ Phú Quang với album “69’59’’” cùng với ca sĩ Ngọc Anh trong bài “Điều giản dị” ông đã sử dụng nhạc đệm là bài “Romance d’amour” tấu bởi cây đàn guitar tạo nên một cảm xúc mới cho tác phẩm. Album “Chat với Mozart” sự kết hợp giữa hiện đại và cổ điển… Khi đi ngang qua môt quán café, một giai điệu của nhạc cổ điển cụng làm ta xao xuyến. Bạn có nghĩ rằng bạn biết về nhạc cổ điển nhiều hơn bạn nghĩ không? Bạn có biết rằng chỉ với những điều tưởng như không thể đã trở thành có thể. Âm nhạc cổ điển đang bên bạn đang sống cùng với nhịp thở hằng ngày của bạn, đang dần đi vào trái tim của mình khi nào mà mình không hay. Nhạc cổ điển, một vị khách âm thầm dịu dàng xoa nhẹ trái tim của bạn khi nó đập lọan xạ. Nó làm vơi bớt nỗi bức giận lòng hận thù trong một lúc nóng giận của bạn. Nó rút ngắn khỏang cách không gian và thời gian, rút ngắn giữa quá khứ hiện tại và tương lai, rút ngắn khỏang cách giữa các quốc qia và các châu lục. Vì đon giản nó là một thàng viên trong gia đình lớn âm nhạc.

Nhạc cổ điển du nhập vào nước ta từ khi nào? Có lẽ từ khi thực dân Pháp bắt đầu đặt kế họach xâm lược nước ta . Tất cứ sự việc hay vật thể gì cũng liên quan đến lịch sử. Âm nhạc phương Tây du nhập vào nước ta như vậy ấy. Những nhạc cụ của nhạc cổ điển dần dần được biết đến : piano, violon, cello(violoncell), viola, double pass… Nhạc cổ điển đã đến với với chúng ta quá trễ, vì vậy mà nó không phát triển nhiều như những nước khác trong khu vực. Ngòai ra còn do một số vấn đề khách quan như kinh tế, chính trị, xã hội… Ngày xưa chúng ta chỉ biết đến những món ăn phương Tây như bơ, sôcola, phô mai như những món ăn xa xỉ và rất đắt tiền. Và cũng rất nhiều người không thể ăn được vì nó có vị quá lạ. Nhưng ngày nay ai cũng biết phô mai, sôcola là gì và nó đã trờ thành món ăn không thể thiếu của nhiều người trong bữa ăn sáng của mình. Âm nhạc cổ điển cũng vậy, thật khó khăn tiếp thu một lọai hình âm nhạc mới mẻ (mặc dù nó có bề dày lịch sử) và rất khó nghe vì nó quá lạ lẫm với chúng ta. Nhưng hiện nay cùng với sự phát triển về mọi mặt, bạn có thể thấy những người nghệ sĩ đang ra sức đưa âm nhạc cổ điển gần gũi hơn với chúng ta. Bạn có thể đi nghe hòa nhạc với một số tiền không đắt lắm nếu so sánh với những liveshow của những ca sĩ nổi tiếng. Bạn chỉ cần có trong tay khỏang 100.000 ngàn đến 200.000 ngàn bạn sẽ tận hưởng được một không khí âm nhạc cổ điển thật thụ trong một khán phòng ấm cúng. Những tác phẩm âm nhạc cổ điển dài và khó nghe đã được chuyển sang những đọan nhạc rất vui nhộn dành cho trẻ em, hay những đọan nhạc trong phim họat hình… Tất cả rút ngắn khỏang cách và cố gắng lấp lại cái hố sâu ngăn cách nhạc cổ điển và người Việt Nam. Bạn nói rằng nhạc cổ điển khô khan không lời ư? Không đâu, có nhiều tác phẩm cổ điển đã được thêm những lời bài hát thật lãng mạn, nó giúp bạn hiểu rõ thêm về cảm xúc của tác phẩm. ”Chat với Mozart” của Mỹ Linh cùng với ban nhạc Anh Em và một ví dụ. Bạn có thể cùng một lúc thưởng thức được sự bí ẩn của nhạc cổ điển, sự ấm áp và lãng mạn của ca từ, sự kết hợp hài hòa giữa nhạc cụ cổ điển và nhạc cụ hiện đại với sự phối khí và hòa âm tài ba của nhạc sĩ Anh Quân, nhạc sĩ Quốc Trung. Nhạc sĩ Dương Thụ và cùng với giọng ca du dương của Mỹ Linh. Tất cả êkip làm việc cực khổ trong suốt 2 năm chỉ để mong đưa âm nhạc cổ điển đến với người Việt Nam và thể hiện tình yêu của họ đối với nhạc cổ điển. Ngòai ra bạn cũng có thể tìm thấy bộ Album “Những ca khúc bất tử “ với 3 đĩa: ”Điệp khúc tình yêu”, ”Chủ nhật buồn”, ”Khúc lãng mạn”. Trong Album này tập hợp tất cả những tác phẩm kinh điển của nhạc cổ điển với tiếng hát của Quang Dũng, Quang Minh, Xuân Phú, Đoan Trang, Đức Tuấn, nhóm AC&M. Sau khi nghe những nhạc phẩm này bạn sẽ rất tò mò về tác phẩm gốc của nó như bài “Ave Maria” của Bach, ”When we were young” của Johann Strauss, ”Ne me quitte pas” của Jacques Brel hay bài “La Cumparsita” của Gerardo Matos Rodriguez… Bạn đang đi đến với nhạc cổ điển khi nào bạn không hề hay biết.

Bạn có thể luyện tập tai nghe của mình từ từ. Ban đầu bạn chỉ nghe những đọan nhạc cổ điển dành cho thiếu nhi vui tươi thỏai mái. Rồi dần bạn nâng cao cấp độ nghe nhạc của mình bằng những tác phẩm có lời rồi đến những tác phẩm nhỏ như những bản sonate hay muniet, rondo dành cho đàn piano, violon, cello…rối đến những tác phẩm lớn hơn như những khúc 4 mùa, các vở nhạc kịch, vở ballet, hay những bài hát opera nổi tiếng. Khi đó, bạn sẽ thấy âm nhạc cổ điển thật gần gũi và dễ dàng đến với bất kỳ ai. Và bạn có thể bỏ được 2 chữ”bác học” và “giai cấp”.

Cuối cùng một ngày nào đó, bạn sẽ bắt đầu một ngày mới bằng một đọan nhạc của Beethoven hay “Four seasons” của Vivaldi. Hay khi bạn buồn bạn có thể tìm đến nhạc cổ điểm để chia sẽ để tìm sự an ủi. Đó không còn là những gì cao cấp hay bác học nữa. Nó trở thành một món ăn tinh thần không thể thiếu của bạn, một người bạn dễ gần và thân thiết với mọi người Việt Nam.

Bài của Traviata trên diễn đàn nhipcauykhoa

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: